Sau 1 đêm vật lộn với đống con số đáng ghét tôi chỉ mong không có bất kì âm thanh nào làm phiền bản thân mình, ôi trời, thật phiền phức khi nghe chúng. Và sau lời cầu nguyện ấy tôi đi ngủ, 2 tiếng, bỗng có tiếng xe máy và tiếng người nói chuyện ở bên dưới, tôi đành bật mình dậy, bởi một lẽ chị chủ nhà ngày hôm trước đã nhờ tôi nếu có ai tới thuê trọ thì giúp chị giới thiệu nhà, vậy là giấc ngủ của tôi kg thể tiếp tục. Tôi vội vàng chạy xuống dưới với mái tóc chưa chải và tất nhiên răng đã đánh từ lúc làm xong việc( do đêm uống cafe nên đi ngủ kg thích ngửi mùi nó bắt buộc phải đánh thui) mà nhé tóc tôi có kg chải cũng rất mượt. Lon ton chạy xuống, đập vào mắt là một bà bầu, một ông chú khó tính và một thằng cu, haizzzz....tôi khẽ thở dài vì nhìn là biết đó là những người khó tính, nhưng kệ, việc của tôi là giới thiệu nhà trọ, kí hợp đồng hộ chứ kg phải ra mắt họ. Tôi làm đúng thủ tục mọi khi bản thân vẫn làm, nói và giới thiệu đúng những gì tốt đẹp nhất của nhà trọ, mà công nhận khu tôi trọ là tuyệt vời nhất ở xung quanh đâh , không gian thoáng, ông bà, cô chú chủ dễ tính và thân thiện, an ninh tốt, kg thuê đây mà đi đâu thuê thật là điên. Tôi nói xong mà khát khô cả cổ may mà họ chịu lên nhà kí hợp đồng, vội uống cốc nước, tìm hợp đồng, nhưng ôi trời, tôi muốn đập cho cái thằng bé thuê trọ kia một trận quá, cái gì mà muốn đi xem thêm, ừ thì cho mi đi, rùi sẽ quay lại thui, ai bảo đây tốt nhất rùi, tôi nghĩ thầm trong bụng. Mât toi giấc ngủ của tôi, về phòng, uống cốc nước, chạy ra hàng quen mua cái bánh mì ăn trưa luôn thể, về nhà nhìn nốt đống số liệu nào. Đang phân tích dở bỗng nghe thấy tiếng bà chủ gọi, lại vứt đó chạy vội xuống, nhìn thấy mấy người buổi sáng, cuối cùng họ cũng quay lại, vậyl là khu trọ nhà bà chủ đã hết phòng, còn mỗi khu trọ của chị chủ là chưa. Về sau khi quen nhau P có hỏi tôi ấn tượng lần đầu tiên thấy cậu là gì, tôi lúc ấy còn bảo nhìn rất ngố, vì câu nói ấy mà bây giờ vẫn bị thù.
Tôi là người khá đạm mạc trong các quan hệ, nói rõ hơn thì tôi kg biết duy trì các mối quan hệ ấy như thế nào, mặc dù bên ngoài tôi là người hòa đồng.
Năm học mới bắt đầu, xóm trên xóm dưới, không khí tuổi trẻ tràn đầy. Tôi khi ấy mới chia tay người yêu được gần 2 tháng. Yêu nhau 5 năm, tới lúc đám cưới người mặc váy không là tôi, tôi cũng mong khi ấy bản thân điên rồ 1 chút thôi, chỉ mong bản thân đừng có lí trí quá, vậy mà không, lúc ấy tôi còn biết rõ, cò phân tích cho bản thân mình nên làm gì và không làm gì, lao vào công việc là điều duy nhất tôi nghĩ lúc ấy. Tôi chưa từng nghĩ năm học này lại là năm học cuối cùng tôi ở mảnh đất này, không nghĩ quãng thời gian tôi cho phép bản thân mệt mỏi này lại bị can thiệp bởi một người khác, cũng sẽ không nghĩ rằng bản thân sẽ thích một người ít hơn bản thân 8 tuổi.
Tôi có một công việc thoải mái, mọi thứ đều được lên sẵn trong kế hoạch của tôi kể cả tình cảm.
Năm nay gần 30 tôi không thấy bản thân mình yếu kém ở điểm gì trừ mỗi việc ngại ăn mặc và làm đẹp.
Ngày đầu P chuyển tới phòng trọ, lúc ấy tôi còn đang mải nói chuyện và làm quen với mấy cô cậu bé cùng khu trọ của mình, tôi không quan tâm tới cái người mà tôi ra đứng ở của nhà là có thể ngó thấy cửa phòng cậu ấy là bao nhiêu.
Tôi với cái tính thích loanh quanh của mình đã nhớ được hết tên, sinh nhật, quê quán và tất nhiên là mò được 50% tính cách của mấy người cùng khu trọ. Sinh nhật đầu tiên của xóm, chúng tôi góp tiền tổ chức, tất nhiên tôi đi thu tiền vì dạo này rảnh( sau khi phải làm việc suốt ngày đêm trong nửa tháng thì tôi hiện tại rất rảnh nên phải tìm việc khiến mình bận),tôi và P chỉ nói với nhau mấy câu. Tối hôm ấy chúng tôi bắt đầu bằng màn chào hỏi cả 2 khu trọ( khu trọ nhà cô chủ và khu trọ nhà ông bà chủ) tôi và P ngồi đối diện nhau, và bản thân tôi như bình thường sẽ tạo không khí cho mọi người. Mọi thứ trong cuộc sống của tôi diễn ra rất bình thường sau ấy.
Đánh dấu cho bước chuyển biến của tôi và P là vào một buổi nói chuyện về kinh tế học với cô bé phòng dưới, P rất quan tâm tới vấn đề ấy, cậu hay chạy lên hỏi tôi, nhờ tôi giới thiệu sách, giảng những điều cậu chưa hiểu. Chúng tôi nói với nhau nhiều hơn, tiếp xúc tất nhiên cũng nhiều hơn,từ việc nói về kinh tế chúng tôi chuyển sang nói về bản thân, nói về con người, sang tâm lí học, toán học, và sang cả tình cảm. Chúng tôi biết nhiều về thói quen của nhau hơn, tôi thì thích quan sát nên nắm được trước khi cậu ấy nói. Cả hai chúng tôi dần bước tới gần nhau theo một cách vô cùng tự nhiên mà chúng tôi không ngờ tới.
Lần đầu tiên tôi nhận ra P thích tôi là khi cậu rút ngắn khoảng cách ngồi giữa hai chúng tôi khi trò chuyện, bạn đừng nghĩ tôi nói dối, tôi rất nhạy cảm về việc tình cảm, khoảng cách giữa hai người thân thiết khác khoảng cách ma người đó thích bạn muốn gần bạn;cách P nói chuyện với tôi cũng thay đổi, không còn gọi chị mà lại gọi tôi bằng tên. Tôi với trái tim đang mệt mỏi, và tôi khi đó coi cậu ấy là đàn em nên đã rất khéo léo để không làm cậu ấy bị tổn thương, tôi liên tục nhắc cậu ấy rằng tôi hơn cậu ấy 8 tuổi trong các cuộc trò chuyện, tránh tiếp xúc thân mật, tránh cuộc trò chuyện hai người. Ấy vậy mà cậu ấy vẫn tìm mọi cách để xóa cái mà tôi nói,từ việc xoa đầu tôi, ngồi gần khi đông người.. Khi ấy tôi vẫn nghĩ một cậu bé điên rồ.
P là một người có tính cách kiên định, luôn có mục tiêu và chắc chắn sẽ hoàn thành nó. Sau khoảng thời gian nói chuyện tôi nhận ra P rất tinh tế,từ cách nói chuyện tới cuộc sống, còn có suy nghĩ rất người lớn.
Lần đầu tiên chạm tay,tôi không chắc bản thân mình nhớ, nhưng tôi nhớ lần đầu tiên mà chúng tôi hôn nhau, tôi khi đó chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống, điều đó không đúng với tính cách của bản thân tôi, nếu đúng thì tôi phải đánh người cơ, đây lại ngây ra và chạy, tôi chắc chắn lúc ấy bản thân rất hỗn loạn. Sự hỗn loạn mà chỉ bản thân tôi cảm nhận được.
Sau lần ấy tôi tránh gặp P, tôi trở lại với những con số của mình, những thứ đang cần phân tích, và hậu quả của việc thức đêm thường xuyên, ăn kg đúng bữa, mặc kg đủ ấm của bản thân ấy là một trận ốm, tôi ốm 1 tháng, cũng là 1 tháng tôi ssống trong sự hỗn loạn của bản thân, mong chờ có người ở bên cạnh mình khi ốm, mong chờ 1 người bên mình khi mình yếu mềm. Tôi biết rõ ràng con đường tôi đang chọn là con đường nhiều khó khăn nhất, nhiều sự cô độc nhất, nhưng tôi vẫn muốn bước tiếp.
Sau tháng ốm ấy chúng tôi hầu như không tiếp xúc hay trò chuyện với nhau, tới khi P bị ngộ độc thức ăn phải cấp cứu, tôi đưa cậu đi, trên đường liên tục nắm tay tôi, liên tục gọi tên tôi,sau đêm hôm ấy chúng tôi trở lại bình thường. Chính nhờ đêm hôm ấy mà chúng tôi đã mở lòng hơn, chia sẻ với nhau nhiều hơn nữa. Tôi một khoảnh khắc chợt nhận ra bản thân đã nói quá nhiều, đã cho người ta biết quá nhiều về mình.
Tôi là người nói thích trước, đó chỉ là 1 câu nói vui khi đang thực hành bài tiếng anh của hai đứa, nhận ra không khí lúng túng sau câu nói ấy tôi vội đứng dậy ra về, P bất chợt nắm lấy tay tôi và nói " me too" tôi nghĩ bản thân nghe lầm vội chữa bằng câu " chị nói nhầm" cậu ấy bỗng nói " N không nghe lầm, tôi thích N" lúc ấy cảm xúc của tôi là ngại ngùng, tôi muốn chạy trốn, và đoán được ý của tôi cậu ấy nói
- N đừng có chạy trốn như vậy,tôi thích N, đấy không phải là nghe nhầm.
Tôi bèn nói
- Cậu bé, đầu óc em có vấn đề hả? Cần chị mở ra xem hộ cho không, chị hơn em 8 tuổi đó.
P nhìn tôi với ánh mắt của sự chán nản. Cậu buông tay tôi, tôi đi về với 1 cái đầu đầu hỗn loạn.
Ngày hôm sau P đứng trước cửa nhà tôi đúng giữa trưa, giờ mà tôi phải ngủ trưa, tôi mở cửa, cậu ta lao vào, chạy lên giường và ngồi trên đó, mặc tôi lôi kéo cỡ nào cậu cũng không chịu xuống, cậu ta biết rõ tôi phải ngủ trưa, cố tình không cho tôi ngủ đây mà, tức chết tôi mất.
Mặc kệ cậu ta ngồi tôi vẫn cứ đi ngủ, vì đêm nay tôi phải thức để họp với đối tác bên Anh. Tôi nằm ngủ, cậu ta ngồi đọc sách, khi thức dậy thì cậu ta vẫn ngồi đó, P nhìn thấy tôi dậy và nói:
- Nhìn ngủ dễ thương hơn lúc thức nhiều.
Tức quá tôi bèn bật dậy đá cậu ta một phát, hehe, may mà sau bao năm không luyện tôi vẫn đá rất chuẩn, đá vào đúng đùi cậu ta, sẽ đau mất 1 tuần.
Sau hôm đó ngày nào cậu ta cũng lên phòng tôi giữa trưa, và tôi thì vẫn mặc kệ cậu ta và ngủ( đó là khoảng thời gian ngủ cố định của tôi, nó còn chính xác và cần hơn giờ ngủ đêm). Sau việc quấy rầy tôi ngủ trưa, cậu ta bắt đầu xen vào việc tôi ăn, cậu ta nhờ chị chủ nói chuyện với tôi về việc cho cậu ta ăn cùng, và tất nhiên sau bao lần từ chối thì tôi cũng phải cho cậu ta ăn cùng vì cậu ta phải vào viện lần nữa. Con người đó bắt đầu xâm lấn lãnh thổ nhỏ bé của tôi một cách cố tình, tôi lại chẳng làm gì được cậu ta, bản thân lúc nào cũng bị thua. Và tất nhiên tôi đã nhận ra rằng bản thân mình thích cậu ta thật, nếu không thì đừng hòng chen chân vào lãnh thổ của tôi. Tôi một con người khó tính, nguyên tắc, thích bản thân trẻ con, tôi có vô vàn tật xấu mà ai cũng ghét. Cậu ta chen vào thế giới của tôi, mang tới cho tôi sự ấm áp, thoải mái và tràn đầy che chở, điều mà người yêu trước đây của tôi không phải lúc nào cũng có thể cho tôi. Tôi tính tình thích làm rõ ràng mọi thứ, cậu ta yêu cầu tôi đừng cố tình tìm hiểu và hãy cho cậu một khoảng không gian, muốn hỏi gì cậu sẽ nói, muốn biết gì sẽ nói. Tôi hiểu ra cậu ta không phải người không hiểu tôi nữa. Cậu hiểu tôi hơn những người khác, để ý tôi hơn những người khác. Một điều mà tới bây giờ tôi nhận ra cậu ta khác người khác ở điểm khi ở bên cậu ta tôi dễ bị đỏ mặt, sống gần 30 năm tôi đỏ mặt sau 18 tuổi là không, cho tới khi gặp cậu, tôi thậm chí còn không rõ vì sao bản thân đỏ mặt, và cũng thấy rất thú vị vì điều ấy.
Chúng tôi bên nhau không quá lâu, có những giận dỗi nhưng chỉ là 1 tiếng sẽ hết, P không bao giờ để cho tôi phải suy nghĩ quá nhiều, sẽ dành cho tôi những bất ngờ, sẽ cùng tôi làm những việc tôi thích. Chúng tôi cuối cũng không ở bên nhau, vì đơn giản tôi hơn cậu 8 tuổi, đơn giản vì " em yêu anh".
Tôi luôn nói sẽ tìm ra cậu dù ở đâu đi nữa. Lời hẹn 5 năm sẽ diễn ra, chỉ mình em biết là được. Hãy cố gắng nhé.
Chưa có bình luận nào, bạn hãy là người đầu tiên bình luận cho bài viết này.
Bạn cần Đăng nhập để bình luận bài viết
ĐĂNG KÝ THIẾT KẾ

CHAT VỚI

X HOME - THINKDIFFERENTLY * NGÔI NHÀ ĐẶC BIỆT - SUY NGHĨ KHÁC BIỆT chuyên thiết kế, thi công xây dựng, nội thất, sơn bả thạch cao, mỹ thuật, sân vườn tiểu cảnh, cây cảnh, cây công trình. Hotline: 0965.163.169 - 0975.163.169 - 0949.163.169 - 0902.112.114 - 0915.511.577